Những bài thơ hay được phổ nhạc

 
bởi Ngoc Atho vào ngày 22 tháng 3 2010 lúc 0:25 ·

1. BÊN CỬA SỔ
Sáng tác: Song Hảo
Nhạc: Xuân Hồng

Cao cao bên cửa sổ
có hai người hôn nhau
hai người rất trẻ
hãy im nghe
rì rầm đường phố
bên cửa sổ
có hai người
hôn nhau

Đêm chín rồi
rất khẽ
trăng ơi ghen nhé ^^
có hai người
yêu nhau

Hoa dạ lý
dâng hương
đêm nay,
hoa tinh tường hơn cả

Nhớ nghe hoa
mùi hương thật khẽ
Mặt trận đêm nay
bình yên…

anh lính về thăm phố phường
Cô gái vừa tan ca
hai người đến với hoa
hôn nhau
bên cửa
có bao người
đang yêu
hoa nhé
đêm nay?

http://www.vnmusic.com.vn/music/index.php?aid=nghenhac&id=681

2. CHÚT TÌNH ĐẦU
(Bài thơ này của Ðỗ Trung Quân, được sử dụng làm lời cho bài hát “Mối tình đầu” của Vũ Hoàng)

Những chiếc giỏ xe trở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầu

Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
Là bài thơ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại… mang về

Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp
Mùa hạ lên cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây
Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay…

Mối tình đâu của tôi có gì?
Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng hiểu – chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi… thành câm

Những chiếc giỏ xe hôm nay trở đầy hoa phượng
Em hái mùa hè trên cây
Chở kỷ niệm về nhà
Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.

3. HÀ NỘI MÙA VẮNG NHỮNG CƠN MƯA
Thơ: Bùi Thanh Tuấn
Nhạc: Trương Quý Hải

Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa
Cái rét đầu đông giật mình bật khóc
Hoa sữa thôi rơi những chiều tan học
Cổ Ngư xưa lặng lẽ bước chân buồn.

Trúc Bạch giận hờn phía cuối hoàng hôn
Để con nước thả trôi câu lục bát
Quán cóc liêu xiêu dăm ba tiếng nhạc
Phía Hồ Tây vọng lại một câu Kiều.

Hà Nội trời buồn nhớ mắt người yêu
Nhớ hoa sữa nhớ hàng me kỷ niệm
Nhớ buổi chia tay mắt đầy lưu luyến
Phía đường xa một tiếng guốc đi về.

4. TIA NẮNG HẠT MƯA
(Lệ Bình)

Hình như trong từng tia nắng
Có nét tinh nghịch bạn trai
Hình như trong từng tia nắng
Biết chiều tiếng ve ngân dài.

Hình như trong từng hạt mưa
Có nụ cười duyên bạn gái
Hình như trong từng hạt mưa
Có dòng lưu bút đọng lại…

Tia nắng hạt mưa trẻ mãi
Màu hoa phượng đỏ vô tư
Bạn ơi, đừng trách vô cớ
Làm buồn tia nắng hạt mưa!

5. MÙA HOA CẢI

Nghiêm Thị Hằng

Có một mùa hoa cải
Nở vàng bên bến sông
Em đang thì con gái
Đợi anh chưa lấy chồng

Anh rụt rè không dám
Hái một bông cải ngồng
Sợ làm con bướm trắng
Giật mình bay sang sông.

Qua bao mùa hoa cải
Chỉ mình anh biết thôi
Mình anh không dám hái
Hoa cải bay về trời

Bâng khuâng chiều làng bãi
Không còn hoa cải ngồng
Ai xui anh trở lại
Ngày em đi lấy chồng

Anh lại gieo hạt cải
Lại âm thầm đợi mong
Có một người con gái
Đợi anh chưa lấy chồng.

7. THỜI HOA ĐỎ

Thơ: Thanh Tùng

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh
Chẳng cho lòng ta yên
Em mải mê về một màu mây xa
Về một cánh buồm bay qua ô cửa
Về cái vẻ thần kỳ ngày xưa
Em hát một câu thơ ngày cũ
Cái say mê của một thời thiếu nữ

Mời mùa hoa đỏ về
Hoa như mưa rơi rơi
Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi
Như máu ứa của một thời trai trẻ

Hoa như mưa rơi rơi
Như tháng ngày qua ta dại khờ
Ta nhìn vào tận sâu vào mắt nhau
Mà thấy lòng đau xót
Trong câu hát của em anh không có mặt
Câu thơ về một thời yêu đương tha thiết
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc
Em không đi hết những ngày đắm say

Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ
Không cho ai có thể lạnh tanh
Hoa đặt vào lòng ta một vệt đỏ
Như vết xước của trái tim.

Sau bài hát rồi em lặng im
Cái lặng im rực màu hoa đỏ
Anh biết mình vô nghĩa đi bên em
Sau bài hát rồi em như thể
Em của thời hoa đỏ ngày xưa
Sau bài hát rồi anh cũng thế
Anh của thời trai trẻ ngày xưa.

8. QUÁN THỜI GIAN
THơ: Trương Nam Hương

Mời em vào quán thời gian
Khuấy ly ký ức uống làn hương xưa
Mời em vào quán không mùa
Ta chia nhau ngọn gió lùa rét căm
Mời em vào quán không năm
Để nghe nhớ khóc ướt đầm ngón tay
Mời em vào quán không ngày
Để xem trời thả heo may, để buồn
Đắng lòng môi chạm yêu thương
Thời gian quên bỏ muỗng đường đó em !

9. YÊN TĨNH
Thơ: Giáng Vân

Mặt trời trưa đã quá đỉnh đầu
Vách đá chắn ngang điều muốn nói
Em ru gì cho đá núi
Đá núi trụi trần vết tạc của thời gian

Em ru gì cho dòng sông
Dòng sông chẳng khi nào ngừng lặng
Sóng cuộn lên nỗi khát khao vô bờ
Sóng rất biết nơi mình đi và đến

Em ru gì cho anh
Mặt trời linh thiêng, mặt trời giông tố
Đã mệt mỏi rồi đã bao nỗi âu lo
Trên gương mặt anh hằn lên nỗi khổ
Khiến câu hát cất lên bông tắt nửa chừng

Em yêu anh như yêu cuộc đời cực nhọc
Có tuổi thơ em buồn bã dịu dàng
Sáng lung linh vầng ánh sáng thiên thần
Niềm hạnh phúc muôn đời có thật

Xin đừng trách em nhiều
Cũng xin đừng day dứt
Cây lá có rơi nhiều xin đừng hỏi mùa thu
Lặng nghe anh
Yên tĩnh – lời ru

10. Thơ viết ở biển
Hữu Thỉnh

Anh xa em
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút
đã cô đơn
Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn
Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím
Sóng chẳng đi đến đâu
nếu không đưa em đến
Dù sóng đã làm anh
Nghiêng ngả
Vì em

11 .HOA SỮA
Nguyễn Phan Hách

Tuổi mười lăm em lớn từng ngày
Một buổi sáng bỗng thành thiếu nữ
Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ
Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ

Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu
Mùi hoa sữa trong áo em và mái tóc
Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt
Vậy mà tan trong sương gió mong manh

Tại mùa thu, tại em hay tại anh
Tại sang đông không còn hoa sữa
Tại siêu hình tại gì không biết nữa
Tại con bướm vàng có cánh nó bay

Đau khổ nhiều nhưng éo le thay
Không phải thời Roméo và Juliet
Nên chẳng có đứa nào dám chết
Đành lòng thôi mỗi đứa một phương

Chỉ mùa thu tròn vẹn nhớ thương
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ
Hương của mối tình đầu nhắc nhở
Có hai người xưa đã yêu nhau…

MỐI TÌNH ĐẦU
Nhạc: Thế Duy

Ngày xưa, tôi thầm yêu một nàng thiếu nữ.
Tóc em dài như gió mùa thu.
Ngày xưa, khi hoa sữa thơm ven mặt hồ,
Theo năm tháng em lớn từng ngày.
Những kỷ niệm không bao giờ phai.
Và khi một ngày xuân em trở thành thiếu nữ,
Mối tình đầu mang hương sắc mùa thu.
Mùa thu, khi hoa sữa tan ven mặt hồ.
Khi tôi đã biết yêu lần đầu,
Tôi đã nói yêu em trọn đời.

Không ai hiểu vì sao tình yêu tan vỡ,
Như hoa ven mặt hồ tàn theo gió mùa thu.
Tôi đi xa thủ đô nhớ về người thiếu nữ.
Tôi thêm yêu quê mình,
Yêu những đêm thanh bình.
Hoa sữa thơm ven hồ,
Nhắc lại chuyện ngày xưa.

Cứ mỗi khi thu về, hoa sữa thơm ven hồ,
nhắc lại chuyện tình xưa…

12. Tình khúc 24
Dương Tường

24 phím cầm chiều
24 nhành sương mím
24 tiếng ve sầu đại lộ tháng tư

Gửi lại em
cầu thang 24 bậc
tờ thư 24 gác mưa
làn menuet 24 âm xưa

Gửi lại em
mùi hoa sữa 24 miền hoài niệm
ga khuya 24 lần đưa đón
bài huê tình 24 lối sân sau

Gửi lại em
doi sông 24 nhịp cầu
tình khúc bãi ngô 24
sương dâng 24 nẻo đi về

Nhâm nhâm 24 hàng đèn
mênh mênh 24 ngã tư mắt

Gửi lại em
chiêm bao 24 chợt hiện tan
cung đàn 24 lần đứt nối
vũng im đêm 24 mạy sao chìm

Gửi lại em
24 phố dài thơm
24 xêrênađ
24 vibratô
24 khung trời tím
24 lối công viên
24 vầng trăng góa

Gửi lại em
gửi lại em tất cả
kể cả con âm đầu trót thụ mầm thơ

Riêng đêm em xòa bóng nốt ruồi
24 quầng
anh giữ

13. Serenade 3
Dương Tường

Chờ em đường dương cầm xanh
dậy thì nõn dương cầm phố

Chờ em đường dương cầm sương
chúm chím nụ dương cầm biếc.

Chờ em đường dương cầm xiêm
vằng vặc ngực dương cầm trinh

Chờ em đường dương cầm khuya
ôi cái im đêm thơm mộng

Chờ em đường dương cầm trăng
ứa nhụy lạch dương cầm xuân

Chờ em đường dương cầm mưa
giọt giọt lá buồn dạ khúc

xào xạc lòng tay khuya
anh về lối dương cầm lạnh.

14. KHÚC MÙA THU
Hồng Thanh Quang

Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa
Sao thương ai còn mãi cung hằng
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế
Đâu chịu nhoà khi tôi giữa mùa trăng

Tôi đã yêu đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Còn gì đâu em mải miết đi tìm

Tôi dã đến cùng em và tôi biết
Em cũng là như mọi người thôi
Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu
Em ám ảnh tôi trọn 1 kiếp người

Ngay cả nếu âm thầm em hóa đá
Bầu trời lặng yên cũng đã vỡ rồi
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp
Khi thanh âm cũng bất lực như lời

Sẽ chỉ còn cuồng phong thuở ấy
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Em tìm gì khi thất vọng về tôi

15. TÌNH EM
Hồ Ngọc Sơn

Khi chiếc lá xa cành
Lá không còn màu xanh
Mà sao em xa anh
Đời vẫn xanh rời rợi
Có gì đâu em ơi
Tình yêu là sự sống
Nên nắng hửng trong lòng
Mạch đời căng máu nóng

Anh đi xa bao núi…
Tình em như khe suối
Lưu luyến và nhớ thương
Chảy theo anh khắp rừng

Anh đi xa càng xa
Tình em như cỏ hoa
Âu yếm và thiết tha
Theo anh dài nương rẫy

Anh đi xa xa mãi
Đường giải phóng gian nan
Tình em là buồm căng
Qua bão bùng sóng lộng

Tình em là lửa hồng
Rực cháy giữa đêm đông
Mặt trời lên đỏ mọng
Như môi em tươi hồng

Vì sao khuya đỉnh đồi
Là mắt em xa xôi
Làm cánh gió em ơi
Chắp cánh chim em ơi
Chắp cánh ta yêu nhau
Trọn đường đời chiến đấu

Anh đi biệt tháng ngày
Tình em như sông dài…

Những bản tình ca trên chiến tuyến dường như chưa khi nào cũ, càng nghe càng nhớ. “Tình em” của cố nhạc sĩ Huy Du đã chạm vào nỗi niềm của hàng triệu lứa đôi thời lửa đạn khiến tôi nhớ tới “Tình yêu trong xa cách ví như ngọn lửa trong gió. Gió thổi tắt ngọn lửa nhỏ và thối bùng ngọn lửa lớn” của Bussy Rebutin.

Ít ai tin rằng, bài thơ gửi tặng người vợ nơi hậu phương ghi vội trong cuốn sổ tay của anh bộ đội Ngọc Sơn lại trở thành ca khúc có sức sống mãnh liệt cho tới ngày nay. Hạnh phúc vẻn vẹn 5 ngày bên người vợ mới cưới, ông nhận lệnh bí mật quay trở về Nam chiến đấu và bắt buộc cắt đứt liên lạc với quê nhà vì nguyên tắc chiến trường.

Cuối thu năm 1962, sau khi được phép thư từ với miền Bắc, ông bất ngờ nhận được lời nhắn gửi của người vợ phương xa với những dòng dặn dò, thề hẹn: “Anh hãy làm tốt mọi nhiệm vụ trên chiến trường. Chỉ mong sao anh đừng ngã xuống nơi tiền phương. Nếu anh hi sinh, em không biết sẽ phải sống như thế nào. Em sẽ chung thủy chờ anh cho đến ngày toàn thắng…”

Bài thơ Tình em ra đời trong những ngày hành quân trên chiến trường Gia Lai với niềm cảm xúc vừa xót xa vừa thương nhớ vừa hạnh phúc của anh lính giải phóng quân với người vợ trẻ quê nhà. Mỗi câu chữ đong đầy niềm yêu ấy bắt gặp tâm hồn đồng cảm của nhạc sĩ Huy Du để rồi chúng ta có Tình em đã gần 50 tuổi và còn nguyên vẹn cảm xúc như ngày đầu.

“Cuối năm 1962, mình đọc bài thơ Tình em của một chiến sĩ giải phóng. Có lẽ vì cùng cảnh ngộ, đồng tâm trạng, nên mình nhanh chóng phổ nhạc, giữ nguyên bài thơ, không sửa chữa và cũng không thêm thắt một từ nào… Thơ và nhạc hoà quyện vào nhau đằm thắm, thiết tha, ngân vang nỗi niềm yêu thương thuỷ chung, trong sáng của thế hệ trẻ Việt Nam ra trong chiến tranh…”, nhạc sĩ Huy Du chia sẻ.

Ngay trên chiến trường mịt mù khói lửa, cả mảnh đất miền Nam nóng bỏng vì bom đạn, một bài thơ xinh xắn, thiết tha đã ra đời, theo chân người lính đi qua bao mặt trận, hiện diện trên trang báo Văn nghệ rất đỗi tình cờ và trở thành một trong những bản tình ca nổi tiếng thời chống Mỹ.

Anh hãy vững bước hành quân… Ảnh: Báo Ảnh Việt Nam

Có nghe Tình em bao nhiêu lần cũng không cảm thấy lời ca này là cũ, là lỗi thời. Nhẹ nhàng và da diết, khi tiếng ca cất lên, ta biết, tình yêu này sẽ ở lại và còn mãi. Bắt đầu bằng một quy luật của tự nhiên và nghịch lý của tình yêu, rằng chiếc lá xa cành, lá sẽ héo vàng và rời cây đi xa:

Khi chiếc lá xa cành
Lá không còn màu xanh
…Mà sao em xa anh
Đời vẫn xanh rời rợi

Ngay khi lời ca vang lên, ta thấy thời gian như chậm lại và không gian như lặng đi. Giọng hát mượt mà, thiết tha kéo lòng người cuốn theo từng câu chữ đầy cảm xúc. Lớn lên trong thời bình, nhưng nghe những ca từ đầu tiên của bài hát, ta vẫn cảm nhận được sự biệt ly, xa cách của hàng triệu triệu lứa đôi thời chiến. Hạnh phúc đôi khi chưa kịp tròn đầy đã phải tạm rời xa, gác nỗi niềm riêng vì sự nghiệp nước nhà.

Nhưng càng xa càng nhớ, càng ly biệt càng thuỷ chung… Ấy cũng là nguyên cớ vì sao lá đổi màu khi rời cành mà khi em xa anh, cuộc đời vẫn đầy hi vọng. Sự diệu kỳ ấy là tình yêu. Tình yêu trong xa cách, nỗi nhớ trong đợi chờ…, là niềm tin, là sự sống bền lâu:

Có gì đâu em ơi
Tình yêu là sự sống
Nên nắng hửng trong lòng
Mạch đời căng máu nóng

Lá héo khô vì xa cây, lá không còn nhựa sống. Anh và em lại khác. Dẫu chiến tranh có đằng đẵng, thời gian có vô vọng thì Tình yêu vẫn chảy trong huyết quản, khiến trái tim ấm áp, lòng vững vàng chống trọi với tháng năm.

Ra trận nhưng chưa khi nào người lính đơn độc. Mỗi dải đất anh đi đều có bóng dáng người vợ phương xa dõi bước. Đã có lúc, bài thơ tưởng chừng như dang dở ở “Tình yêu là sự sống…”. Cuộc chiến khốc liệt không cho phép người lính giải phóng quân sa đà vào những giây phút “nghệ sĩ” hay cảm xúc riêng tư. Cuốn sổ nhỏ ghi vội những dòng đầu cứ nằm sâu trong hành trang người lính, theo anh đi khắp chiến trường:

Anh anh đi xa bao núi
Tình yêu như khe suối
Lưu luyến và nhớ thương chảy theo anh khắp rừng

Anh anh đi xa càng xa
Tình em như cỏ hoa
Âu yếm và thiết tha theo anh dài nương rẫy

Anh anh đi xa bao núi
Tình em như khe suối
Anh đi bao tháng ngày
Tình em như sông dài

Đường hành quân dọc những cánh rừng Gia Lai – Kon Tum, biết bao nhiêu nương rẫy, biết bao nhiêu cỏ hoa nở khắp ven đường, biết bao nhiêu con suối róc rách ngày đêm… Thiên nhiên quấn quýt, trò chuyện cùng anh như tình yêu của em theo anh ra trận, như người vợ hiền âu yếm cùng anh hành quân trên đường dài.

Bởi tình em sẽ thủy chung theo anh dài năm tháng… Ảnh: Báo Ảnh Việt Nam

Lời thơ cứ thế trào dâng, tự nhiên và chân thành như những dòng nhật ký nơi chiến trường xa. Giai điệu thiết tha và sâu lắng. Giọng ca nhẹ nhàng và ấm áp. Tình em cứ thế với thời gian. Không khổ đau, không nước mắt, tình yêu đôi lứa hoà chung tình yêu đất nước, cái riêng trong cái chung, thành ra Tình em trở thành ngọn lửa sưởi ấm lòng người lính giữa đạn lửa, giữa ranh giới sự sống và cái chết.

Lối ví von bình dị nhưng gần gũi và chân thành. “Tình em như cỏ hoa/ Tình em như khe suối/Tình em như sông dài”. Cỏ hoa ấy, khe suối ấy, con sông ấy khiến chặng đường hành quân như dịu bớt mệt mỏi, cuộc chiến như dịu bớt đau thương. Phía sau anh là quê nhà tin yêu, là người vợ hiền, thuỷ chung chờ đợi.

Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa
Tình anh đối với em là xứ sở
Là bóng rợp trên con đường nắng lửa
Trái cây thơm trên miền đất khô cằn.
(Nói cùng Anh – Xuân Quỳnh)

Bài hát Tình em ra đời ngay trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Âm thanh hoà quyện với lời thơ khiến Tình em như một bản nhạc do cuộc sống sinh ra, như sự giao hoà giữa con người với thiên nhiên, như tiền tuyến với hậu phương, như Anh và Em.

Gần 50 năm trôi qua, chiến tranh trở thành quá khứ, nhạc sĩ của bài hát đã đi xa, nhà thơ nay tóc đã bạc nhiều, nhưng bản thân Tình em vẫn hiện diện trong lòng mỗi người Việt Nam cho dù ở thế hệ nào cùng những cảm xúc dịu dàng, ấm áp, nhắc nhở về sự thuỷ chung, chân thành trong tình yêu đôi lứa và tình yêu cuộc sống.

Không gian sẽ nhỏ lại, thời gian sẽ vô nghĩa nếu như tình yêu ấy xuất phát từ hai trái tim chân thành, biết hi sinh, biết chờ đợi và hi vọng bởi “Tình yêu trong xa cách ví như ngọn lửa trong gió. Gió thổi tắt ngọn lửa nhỏ và thối bùng ngọn lửa lớn”.

(QUỲNH TẤN – VietNam Net)

16. LÁ DIÊU BÔNG
Hoàng Cầm

Váy Đình Bảng buông trùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều
Cuống rạ
Chị bảo
-Đứa nào tìm được Lá Diêu bông
từ nay ta gọi là chồng

Hai ngày em tìm thấy lá
Chị chau mày
-Đâu phải Lá Diêu bông
Mùa đông sau em tìm thấy Lá
Chị lắc đầu
trông nắng vãn trên sông
Ngày cưới chị
Em tìm thấy lá
Chị cười
xe chỉ ấm trôn kim
Chị ba con
Em tìm thấy Lá
Xòe tay phủ mặt
Chị không nhìn
Từ thủa ấy
Em cầm chiếc Lá
Đi đầu non cuối bể
Gió quê vi vút gọi
Diêu bông hời!…
…Ới Diêu bông!…

17. NGÀY VÀ ĐÊM
Tác giả: Bùi Công Minh

Rất dài và rất xa
Là những ngày mong nhớ
Nơi sáng lên ngọn lửa
Là trái tim yêu thương

Anh đang mùa hành quân
Pháo lăn dài chiến dịch
Bồi hồi đêm xuất kích
Chờ nghe tiếng pháo ran

Ngôi sao như mắt anh
Trong những đêm không ngủ
Giáo án em vẫn mở
Cho ánh sao bay vào

Ngày và đêm xa nhau
Đâu chỉ dài và nhớ
Thời gian trong cách trở
Đốt cháy ngời tình yêu

Pháo anh trên đồi cao
Nã vào đầu giặc Mỹ
Bục giảng dưới hầm sâu
Em cũng là chiến sĩ

Cái chết cúi gục đầu
Cuộc đời xanh tươi trẻ
Ngày đêm ta bên nhau
Những đêm ngày chiến đấu

19. QUẠT CHO BÀ NGỦ
Tác giả: Thạch Quỳ

Ơi chích chòe ơi
Chim đừng hót nữa
Bà em ốm rồi
Lặng cho bà ngủ

Bàn tay bé nhỏ
Vẫy quạt thật đều
Ngấn nắng thiu thiu
Đậu trên tường trắng

Căn nhà đã vắng
Cốc chén lặng im
Đôi mắt lim dim
Ngủ ngon bà nhé

Hoa xoan, hoa khế
Chín lặng trong vườn
Ba mơ tay cháu
Quạt đầy hương thơm
Bài thơ này đã được nhạc sĩ Minh Trang phổ nhạc thành nhạc phẩm cùng tên.

20. Ngập ngừng
Tác giả: Hồ Dzếnh

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Ðể lòng buồn tôi dạo khắp trong sân
Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần…
Tôi nói khẽ: Gớm, làm sao nhớ thế?

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Em tôi ơi! tình có nghĩa gì đâu?
Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu?
Thuở ân ái mong manh như nắng lụa
Hoa bướm ngập ngừng cỏ cây lần lữa
Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi
Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Tôi sẽ trách – cố nhiên, nhưng rất nhẹ
Nếu trót đi, em hãy gắng quay về…
Tình mất vui khi đã vẹn câu thề
Ðời chỉ đẹp những khi còn dang dở
Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ
Cho nghìn sau… lơ lửng… với nghìn xưa…

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Hoàng Thanh Tâm phổ nhạc thành nhạc phẩm Em cứ hẹn.

21. Hà Nội
Tác giả: Thanh Tùng

Hà Nội ơi, tôi đã cất giữ người cẩn thận
Như dưới làn da kia dẫu đã héo nhàu, máu vẫn âm thầm chảy
Hà Nội ơi, nguồn mộng mơ dày như cỏ mùa xuân
Mỗi khi tôi thấy mình xơ xác
Tôi lại về đánh cắp
Dẫu một chút bóng đêm trên đường phố Khâm Thiên
Dẫu một mảnh lá vàng còn ướt nước Hồ Gươm
Tôi rung lên mỗi khi chạm bóng cửa ô
Như được chạm vào vai gầy áo mẹ
Tôi bé nhỏ và tôi vẫn thế
Trái tim luôn xao động
Như bên trong vẫn đầy ắp sóng Hồ Tây

Vội vã trở về, vội vã ra đi
Chẳng kịp nhận ra từng con phố
Nhưng trong tôi vững bền đến thế
Những chiếc lá nhìn tôi vẫn mắt tuổi học trò
Những vòm cổ nghiêng xuống tôi hơi ấm
Thầm thì lời của rêu phong
Sâu đến nỗi bàng hoàng lạc tới ngàn năm

Những chiều thu hăm hở tôi đi
Hồn đánh võng với hơi giăng thấp thoáng
Từ gốc cây già đến mặt hồ sương
Từ ngàn xưa đến tận hôm nay
Quán ngập lá và mắt em đen thế
Rượu không say, chỉ đủ để buồn thôi!

Tôi vẫn về Hà Nội của tôi
Sau những ngày dài khô khốc
Để thẩn thờ uống từng vết nắng mưa
Chạy mệt nhoài trên những quảng trường sạm gió
Mỗi lần ra đi
Nặng nề như có chửa
Và vội vàng của một kẻ tham lam
Vì bất cứ vòm cây nào trên những đại lộ
Cũng có thể đòi tôi trả lại màu xanh!

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phú Quang phổ nhạc thành nhạc phẩm Hà Nội ngày trở về.

About these ads

Leave a comment

October 23, 2012 · 1:49 pm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s